RSS

ÐỨC PHẬT VÀ GIÁO PHÁP CỦA NGÀI- Ernest K. S. Hunt, 1962- Tịnh Minh dịch Việt, 1992 – 4

18 Th9

ÐC PHT VÀ GIÁO PHÁP CA NGÀI

Ernest K. S. Hunt, 1962

Tịnh Minh dịch Việt, 1992

 

Lesson 26

Real Happiness

Today I am going to ask you to go back in your minds to the time when Prince Siddhartha went out to visit the cities of the kingdom. Before this, as you know, his life had been filled with sunshine and joy, so that he did not realize at all the pain and suffering which so many people have to bear.

The King had done his very best to prevent his son from seeing any of the unhappy things of life. All the King’s plans came to nothing however, for on his journey around the city, the Prince came face to face with old age, sickness and death. In a moment everything was changed for him. Life, which before seemed so full of joy and sunshine, now appeared all dark and hopeless.

From this moment the Prince made up his mind that he could never rest until he had found the cure for all the sorrow and suffering he saw around him.

He thought of his lovely young wife and baby son, and realized with deep sadness that they too would grow old, feeble and helpless like the old man he had seen in the street. Sadly he thought of the funeral procession he had so recently seen and his heart went out in pity for all those who had lost their loved ones.

“Oh! I must find the cause of all this pain and suffering”, he cried; “I will never rest until I find the way to lasting happiness and peace; not only for myself but for all mankind”.

In that moment he realized that none the pleasures in his palace could bring the happiness he sought, for they were passing pleasures, not lasting ones.

If I were to ask you the meaning of the word “happiness” I wonder what answers you would give me. Some people have very funny ideas about the way to be happy.

One boy told me some time ago that if he owned a candy store he would be perfectly happy. Happiness to him meant being able to eat just as much candy as he wanted. Like so many other young people this boy only thought of the pleasure he would have whilst eating the candy, forgetting that the result of over-eating is alway pain and discomfort.

It is not only children who are foolish in their ideas about happiness. Some men and women spend all their lives trying to get rich, believing that money will bring them happiness-others seek high positions in the hope of finding happiness. True happiness is something far, far greater than anything power or money can give.

It is something that is lasting – that will not pass away, no matter whether we are rich or poor, in a high position in life or in a low one.

What these people call happiness is really nothing more than passing pleasures. A man who is rich has a certain amount of pleasure in his riches but his pleasures pass away. It is just the same with a person in a high position; their pleasures are not lasting.

I do not want you to think that it is wrong to have money or position. The Lord Buddha never taught this. He pointed out that these things of themselves could not bring happiness, but he did his best to show us how to use our power and our money to help other people.

When the Buddha sat beneath the Bodhi Tree he sought for the reason of so much pain and suffering. He knew that, unless he found the cause of suffering, he could never find its cure.

If we go to a doctor because we are suffering with some pain in our bodies, the doctor does not immediately give us a bottle of medicine for the pain, but tries first to find out just what is causing the pain.

This is just what the Lord Buddha did. He looked deeply within his mind and there he found that the cause of all pain and suffering is ignorance.

Then, we may say, ignorance is the seed from which suffering and pain grow.

 

QUESTIONS (11)

1. Tell in your own words, the story of the Prince’s visit to the city and what he saw.
2. Do riches bring true happiness?
3. Does posotion in life bring true happiness?
4. Why do these things not bring true happiness?
5. Why did the Prince leave his home?
6. What did he find beneath the Bodhi Tree?

 

-ooOoo-

Bài 26

HẠNH PHÚC CHÂN THẬT

Hôm nay tôi sẽ yêu cầu các bạn hướng vọng tâm tư của mình về thời thái tử Tất-đạt-đa ra ngoài hoàng cung để tham quan các kinh thành vương quốc. Như các bạn biết, trước khi xuất thành, cuộc sống của thái tử tràn đầy hân hoan, tươi sáng; chàng không thấy gì là đớn đau khổ sở mà bao người phải gánh chịu.

Quốc vương đã làm đủ mọi cách để ngăn chận con trai của ngài chứng kiến bất cứ một cảnh tượng nào bất hạnh trên đời. Tuy nhiên, tất cả các kế hoạch của quốc vương đều trở thành vô dụng, bởi vì trong chuyến du ngoạn quanh thành, thái tử đã giáp mặt với cái già, cái bịnh và cái chết. Trong giây lát, đối với chàng, mọi thứ đều bị biến đổi. Cuộc sống trước kia đầy vẻ hân hoan tươi sáng thì giờ đây như thể tuyệt vọng, tối tăm.

Ngay lúc đó, thái tử quyết định không thể an nghỉ cho đến khi tìm được phương thức chữa trị bao nỗi khổ đau mà chàng đã chứng kiến quanh mình.

Chàng nghĩ đến người vợ trẻ và đứa con thơ yêu quí của chàng, chàng nhận thức với nỗi buồn sâu sắc rằng họ cũng sẽ già nua, yếu đuối và bơ vơ như cụ già mà chàng đã gặp trên đường phố. Lòng buồn rười rượi, chàng lại nghĩ đến đám ma vừa diễn ra trước mắt và xót xa cho tất cả những ai đã mất hẳn người mình thân thương yêu quí.

“Ồ! Ta phải tìm ra nguyên nhân của mọi nỗi khổ đau này”, chàng kêu lên. “Ta sẽ không bao giờ ngừng nghỉ cho đến khi tìm ra con đường dẫn đến an lành, hạnh phúc vĩnh cửu, không phải an lành hạnh phúc cho riêng ta mà cho tất cả nhân loại”.

Ngay lúc đó, chàng nhận thấy không một lạc thú nào ở hoàng cung có thể mang lại hạnh phúc cho chàng, vì đó là những lạc thú thoáng qua, không phải hạnh phúc vĩnh cửu.

Nếu tôi hỏi các bạn ý nghĩa của từ “hạnh phúc”, không biết các bạn sẽ trả lời cho tôi như thế nào. Một số người có những quan niệm rất buồn cười về cách tạo lập hạnh phúc.

Mới đây có một chàng trai nói với tôi rằng nếu cậu ta có một cửa tiệm bánh kẹo thì cậu sẽ hạnh phúc tuyệt vời. Hạnh phúc đối với cậu là có thể tha hồ ăn kẹo. Cũng như nhiều thanh niên khác, cậu này chỉ nghĩ đến thú vui ăn kẹo mà quên rằng hậu quả của việc bội thực là luôn luôn đau nhức và bất an.

Không những chỉ trẻ con mới có quan niệm dại dột về hạnh phúc. Một số các ông các bà cũng ra sức làm giàu suốt đời, họ tin rằng tiền bạc sẽ mang lại hạnh phúc cho họ – số người khác thì tìm cầu địa vị cao sang mới hy vọng có được hạnh phúc. Hạnh phúc chân thật là điều vĩ đại hơn bất cứ những gì mà quyền lực hay tiền bạc có thể mang lại.

Ðó là điều vĩnh cửu – hạnh phúc đó sẽ không bao giờ tiêu vong, dù ta có giàu sang hay nghèo túng, địa vị cao sang hay hèn mạt trên đời.

Cái mà những người này gọi là hạnh phúc thực sự không gì khác hơn là những thú vui thoáng qua. Một người giàu sang hẳn là có một số lạc thú nào đó về của cải, nhưng những lạc thú đó sẽ qua đi. Một người có địa vị cao sang cũng thế, lạc thú của họ cũng không tồn tại lâu dài.

Tôi không muốn các bạn nghĩ rằng có tiền bạc hay địa vị là sai lầm. Ðức Phật không bao giờ thuyết giảng điều đó. Ngài trình bày rằng bản thân của những thứ đó không thể nào mang lại hạnh phúc, nhưng Ngài dốc tâm dốc sức cho ta thấy làm thế nào để sử dụng quyền lực và tiền bạc giúp đỡ người khác.

Khi ngồi dưới cội Bồ Ðề, Ðức Phật tìm kiếm nguyên do của bao nỗi khổ đau. Ngài biết rằng Ngài không bao giờ có thể chữa trị được khổ đau trừ phi Ngài tìm ra nguyên nhân của sự đau khổ.

Chúng ta đi bác sĩ là vì chúng ta có phần đau nhức trong cơ thể, bác sĩ không cho ta một chai thuốc đau nhức liền, mà trước hết ông phải cố gắng tìm cho ra cái nguyên nhân gây đau nhức.

Ðây chính là điều mà Ðức Phật đã làm. Ngài quán sát tâm tư và thấy nguyên nhân của mọi đau khổ là vô minh.

Vậy ta có thể nói vô minh là mầm mống phát sanh đau khổ.

CÂU HỎI (II)

1. Bằng ngôn từ của riêng mình, hãy kể chuyện Thái Tử tham quan hoàng thành và chàng đã thấy gì?
2. Của cải có mang lại hạnh phúc chân thật không?
3. Ðịa vị trên đời có mang lại hạnh phúc chân thật không?
4. Tại sao những thứ đó không mang lại hạnh phúc chân thật?
5. Tại sao Thái Tử từ bỏ nhà cửa?
6. Chàng đã tìm thấy gì dưới cội Bồ Ðề?

-ooOoo-

Lesson 26:
age (n) : tuổi già
amount (n) : số lượng
beneath (prep) : ở dưới
change (v) : thay đổi
death (n) : cái chết
discomfort (n) : sự khó chịu, sự bất an
do one’s best (v) : làm hết sức mình
face to face : mặt đối mặt
feeble (a) : yếu đuối, nhu nhược
funeral (n) : lễ tang
heart (n) : trái tim, tâm hồn
kingdom (n) : vương quốc
lasting (a) : bền vững, trường cửu
make up one’s mind : quyết định
moment (n) : chốc lát
over – eating (a) : bội thực
perfectly (adv) : hoàn hảo
procession (n) : đám rước, cuộc diễu hành
recently (adv) : mới đây, gần đây
rest (v) : nghỉ ngơi
sickness (n) : bịnh hoạn

ÐC PHT VÀ GIÁO PHÁP CA NGÀI

Ernest K. S. Hunt, 1962

Tịnh Minh dịch Việt, 1992


Lesson 27

The Law of Change – I

We found out in the last lesson that ignorance is the first cause of suffering. First of all what do we mean by ignorance?

If we say that a person is ignorant we mean that he does not know very much. The ignorance that is the root of our suffering, and pain is not being able to understand that everything must change and pass away.

The Buddha saw, when seated beneath the Bodhi Tree, that everything is changing and passing away all the time – that it is impossible for us to keep anything for long.

This law of change and passing away is to be found everywhere and in everything. Money, position, pleasure, our bodies and even the world itself is changing, and must in the end pass away.

We see a beautiful rose bud in the garden, admire its beauty and enjoy its perfume. Tomorrow it will become a full blown rose; again, in a few short hours, its petals will lie upon the ground.

So it is with all the pleasures of life – we hold them and enjoy them for a short time and then they pass away.

I know it is very hard for young people to understand this great truth that the Lord Buddha taught because, when we are young everything seems so bright and beautiful and we like to think it will last forever.

The Buddha would not like to feel that his religion made boys and girls unhappy. He wishes them to understand this Law of Change or Becoming in order to prevent them from being unhappy later on.

As you grow older, you will undertand this teaching more deeply but, while you are young, it is quite enough for you to know that it is the law of life that everything in the world is in a stacái gì lâu dài.

Luật Vô Thường được nhìn thấy ở khắp mọi nơi và mọi thứ. Tiền bạc, địa vị, lạc thú, thân thể chúng ta, ngay chính thế giới này cũng đang thay đổi và cuối cùng cũng phải băng hoại.

Chúng ta thấy một nụ hồng tươi đẹp trong vườn, thán phục vẻ đẹp và mê thích hương nhụy của nó. Ngày mai nó sẽ là một đóa hồng tím bầm; rồi trong một vài giờ ngắn ngủi nữa, các cánh hoa của nó sẽ nằm bẹp trên mặt đất.

Tất cả những lạc thú trên đời cũng thế. Chúng ta ôm ấp chúng, thưởng thức chúng trong một thời gian ngắn rồi chúng cũng tiêu vong.

Tôi biết thật là khó cho giới trẻ hiểu được sự thật cao quí mà Ðức Phật đã thuyết giảng này, bởi vì khi chúng ta còn trẻ thì mọi thứ dường như rực rỡ, xinh đẹp, và chúng ta thích nghĩ rằng nó sẽ tồn tại mãi mãi.

Ðức Phật không muốn cảm thấy tôn giáo của Ngài làm nam nữ thanh niên mất vui. Ngài muốn họ hiểu được Luật Vô Thường để ngăn ngừa đau khổ cho họ sau này.

Khi lớn lên, các bạn sẽ hiểu lời thuyết giảng này sâu sắc hơn; nhưng nay nó cũng đủ cho các bạn trẻ biết rằng đó là định luật của cuộc đời, rằng mọi thứ trên thế gian này đều biến đổi liên tục và trở thành cái khác.

Tất cả chúng ta đều biết mèo con hay chó con rất thích chơi thân với ta, nhưng khi vừa lớn lên, chúng không muốn đùa giỡn với chúng ta nữa.

Các em nam nữ thanh niên cũng thế, chẳng mấy chốc các em sẽ lớn lên và phải đối mặt với bao việc khó khăn của cuộc đời thay vì tung tăng cắp sách đến trường.

Tất cả mọi thứ xảy ra vì Luật Vô Thường vĩ đại này. Bây giờ thì các bạn có lẽ hiểu được phần nào lý do tại sao vô minh dẫn đến đau khổ như Ðức Phật đã thuyết giảng cho chúng ta.

-ooOoo-

 
Lesson 27:
constant (a) : liên miên, không dứt
forever (adv) : mãi mãi, vĩnh viễn
impossible (a) : không thể làm
in the end : cuối cùng, rốt cuộc
kitten (n) : mèo con
law of change : luật vô thường
petal (n) : cánh hoa
playmate (n) : bạn cùng chơi
puppy (n) : chó con

Lesson 28

A Story of an Ignorant Woman

It is because people do not understand that everything they have must change and pass away from them, they try with all their strength to hold on to these things instead of letting them go willingly. This trying to hold on to things makes people suffer and become sorrowful.

I once knew a women who lived in fear of growing old. Every morning she went to the looking glass and examined her face and hair very closely to see if she could find any wrinkles or gray hairs.

Every time she found a wrinkle she would run to the beauty parlour and get it smoothed out and if she found a white hair she would pull it out of her head.

This went on for several years until the day came when there were too many wrinkles to be smoothed out and too many white hairs to be removed. The woman looked in the glass and realized that she was getting old. This made her so unhappy that she burst into tears and worried so much that she became very ill and almost died.

This woman was ignorant of the law of change about which the Lord Buddha is teaching us today. She did not understand that it was the law of life that she should change and become old, and she wanted to hold on to her beauty and youth all the time. When she found she could not do this she suffered.

There was a man once who was very clever and the people gave him a high position in the town where he lived. The man was very happy for he felt that everyone loved and trusted him.

As he grew older however, his eyesight became poor, he grew deaf and his mind was not as active as it used to be. The people felt that they needed a younger man in his position. When they told the old man this he was very unhappy and wept most bitterly.

He too, was ignorant of the law of change and tried to hold on to the position he enjoyed so much. When he found he could not do this he suffered.

This law of change is often spoken of in Buddhism as becoming because, as a thing changes it becomes something else.

QUESTIONS (12)

1. What is the meaning of ignorance?
2. What is the cause of sorrow?
3. What is the great law of life?
4. Give an example of someone who does not
understand the law of change.

5. Can we keep anything we have without its changing?
6. Name some of the things that change and pass away
and tell in what manner these things change.

7. Why do we sometimes use the word becoming
instead of the word change?

-ooOoo-

Bài 28

CHUYỆN MỘT PHỤ NỮ VÔ MINH

Chỉ vì người ta không hiểu mọi thứ họ có đều phải thay đổi, băng hoại nên họ dốc tâm dốc sức bám giữ các thứ đó, thay vì để chúng tha hồ ra đi. Cái tham vọng nắm giữ mọi thứ sẽ làm cho người ta khổ đau, phiền muộn.

Có lần tôi biết một phụ nữ sống mà sợ già. Mỗi buổi sáng bà đến trước gương, ngắm nghía mặt mày tóc tai của mình rất kỹ để xem xem có nếp nhăn nào hay sợi tóc bạc nào xuất hiện.

Mỗi khi thấy một nếp nhăn là bà liền đến mỹ viện để được xoa láng, và thấy sợi tóc bạc là bà nhổ ngay.

Cứ như thế trong nhiều năm cho đến một hôm khi có quá nhiều vết nhăn không thể xoa láng và quá nhiều tóc bạc không thể nhổ sạch; bà nhìn vào gương và thấy mình già rồi. Bà đâm ra đau khổ đến bật khóc và lo lắng đến nỗi ngã bịnh trầm trọng và suýt chết.

Bà này không biết tí gì về luật vô thường mà Ðức Phật đang giáo hóa chúng ta ngày nay. Bà không hiểu rằng chính vì định luật của cuộc đời mà bà phải thay đổi và già nua; bà muốn lúc nào cũng giữ được sắc đẹp và tuổi trẻ của bà; và khi thấy không thể làm được điều đó thì bà đau khổ.

Thuở nọ có một người đàn ông rất tài giỏi, được dân chúng trong thành dành cho một địa vị cao trọng. Ông ấy rất hạnh phúc vì cảm thấy rằng ai ai cũng yêu quí và tin tưởng mình.

Tuy nhiên, khi ông về già, mắt lờ, tai điếc, tâm trí mụ mẫn, không còn sắc sảo linh hoạt như xưa. Dân chúng thấy cần có một người trẻ hơn thay thế địa vị của ông. Khi họ báo cho ông biết điều đó, ông rất đau khổ và khóc than cay đắng.

Cũng vì không hiểu luật vô thường nên ông ta cố bám víu vị thế mà ông rất mực yêu quí. Khi thấy không thể ôm giữ nó được nữa thì ông đâm ra đau khổ.

Trong Ðạo Phật, luật vô thường thường được gọi là luật biến chuyển, bởi vì khi một vật thể này thay đổi thì nó trở thành một vật thể khác.

 

 

 

CÂU HỎI (12)

1. Vô minh nghĩa là gì?
2. Ðâu là nguyên nhân của khổ não?
3. Ðịnh Luật cao quí của cuộc đời là gì?
4. Cho ví dụ một người không hiểu luật vô thường.
5. Chúng ta có thể giữ được vật gì ta có mà không bị biến đổi không?
6. Nêu tên một số vật thể thay đổi, băng hoại, và hãy nói những vật thể đó thay đổi như thế nào?
7. Tại sao chúng ta đôi khi dùng từ trở thành thay vì từ thay đổi?

-ooOoo-

Lesson 28:
active (a) : tích cực, nhanh nhẹn
beauty (n) : vẻ đẹp, nhan sắc
beauty parlour (n) : thẩm mỹ viện
bitterly (adv) : cay đắng
burst (v) : nổ tung, vỡ tung
burst into tears : bật khóc
deaf (a) : điếc
eyesight (n) : thị lực, tầm nhìn
parlour (n) : phòng, hiệu
smooth (v) : làm cho nhẵn
trust (v) : tin cậy, tín nhiệm
willingly (adv) : sẵn lòng, tự nguyện
wrinkle (n) : vết nhăn

Lesson 29

The Righteous Roadway

Having found the cause of sorrow the Lord Buddha did not rest until he had found some way that would lead to its cure.

The way he found leading to the cure of suffering is known as the “Noble Eight-fold Path”. Now before telling you any more about this Noble Eight-fold Path, I will tell you a story from our Buddhist scriptures which may help you to understand it better.

There were some men who were once walking through a thick forest. They were very busy talking about many things and did not pay very much attention to the scenery around them.

They wondered a great deal as to the size of the forest and to what lay beyond it; and in many cases they became quite angry with each other because they could not all agree.

One man, however, was very quiet. He did not join in the general talk but was very busy looking at all the beautiful things which grew around him and admiring the lovely flowers and trees.

Gradually this man wandered away from his friends and went farther and farther into the deep forest. Everything that he saw he examined very closely and, as he was picking some strange new flowers, he came upon an old pathway which had evidently been made many, many years ago by the people who had lived in the forest.

The path was almost hidden from sight by creepers and fallen branches of the trees so that it could hardly be seen at all unless a person were to look very closely.

The man was very much interested for he knew that this old road must lead somewhere. He began to clear away the weeds, creepers and tree trunks. How very hard he had to work! It grew dark and he was obliged to lie down and rest until moring. When daylight came he began his task again, and he went on clearing all through the long day.

He persevered with his work for many weeks until one day he came to the end of the long road and found himself in an ancient garden. “Ancient” you know, means “old”.

This man wandered through the old garden and came at length to an ancient palace. No one was in the palace. It was a very beautiful building and he could see that it had been built by very clever workmen and from very good materials, for in spite of its great age, it was still strong and in good repair.

He went up the great stone steps and wandered through all the many rooms of the palace. He saw treasures which were so beautiful that he could hardly take his eyes from them. After a white he remembered his friends whom he had left behind in the forest.

“I must go back to them at once and tell them what I have found; they will be so glad”, he thought; and, leaving the palace and the gardens, he went back quickly along the road until he came to his friends once more.

He at once told them of his discovery. Some of them were greatly interested and set out right away to find the palace and see the wonderful things for themselves. Others refused to believe anything he told them and turned away from him and went on with their interesting conversation.

Some went a little way along the road and then turned back saying they were too tired to go for such a long walk. The behavior of his friends made the man feel very sad, for he knew that they could never be really happy till they had seen the palace which he had found.

Now, the man who found this roadway was the Buddha, and the palace at the end of the roadway is the ancient palace of truth which is eternal; that is, which will last forever. The forest in which the men were wandering is the forest of ignorance, which is a place full of darkness and sorrow. The path leading from the forest of ignorance to the great palace of Truth is the old path of wisdom called the Noble Eight-fold Path; found by our dear Teacher and Master, the Lord Buddha.

-ooOoo-

Bài 29

CHÁNH ÐẠO

Sau khi thấy được nguyên nhân của khổ đau, Ðức Phật không ngừng nghỉ cho đến khi tìm ra cách thức chữa trị đau khổ.

Con đường Ngài thấy dẫn đến việc chữa trị đau khổ được mệnh danh là “Bát Chánh Ðạo”. Vậy thì trước khi trình bày với các bạn thêm đôi chút về Bát Chánh Ðạo, tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện trong kinh điển Phật giáo, và như thế có thể giúp các bạn hiểu rõ hơn.

Thuở nọ có một số người đi ngang qua khu rừng già. Họ mãi mê bàn tán đủ thứ nên không mấy quan tâm đến cảnh vật chung quanh.

Họ thắc mắc nhiều về phạm vi của khu rừng, và về những gì bên kia khu rừng; nhiều lúc họ đâm ra cáu gắt lẫn nhau, vì họ không thể nào hoàn toàn đồng ý.

Tuy nhiên, có một người rất trầm lặng. Ông không dự vào cuộc bàn tán trời trăng mây gió mà chỉ chăm chú ngắm nhìn và thán phục các loại cỏ cây hoa lá xinh tươi mọc chung quanh ông.

Dần dần ông này đi xa bạn bè và rồi mỗi lúc mỗi lạc hẳn vào rừng sâu. Ông xem xét mọi thứ rất kỹ và khi ông đưa tay hái một vài bông hoa mới lạ thì ông chợt thấy một con đường mòn xưa cũ, rõ ràng là đã được dân chúng sống trong rừng khai mở cách đây rất nhiều năm.

Con đường hầu như bị những dây leo và cây cành lõa xõa che khuất đến nỗi khó mà nhìn thấy được, trừ phi có người chú tâm quan sát.

Người ấy rất thích thú, vì ông biết rằng con đường cũ kia hẳn là phải dẫn đến một nơi nào đó. Ông bắt đầu phạt cỏ, cắt dây và đốn cây, ông phải làm việc vô cùng vất vả! Trời tối mịt ông mới ngã lưng nằm nghỉ, và khi bình minh vừa ló dạng thì ông lại bắt đầu công việc, tiếp tục phát quang suốt ngày.

Ông kiên trì với công việc của mình trong nhiều tuần cho đến một hôm ông đi đến cuối đường và thấy mình ở trong một khu vườn cổ. “Cổ”, các bạn biết đấy, có nghĩa là “cũ”

Ông này đi lang thang qua khu vườn cũ, và cuối cùng đến được một cung điện cổ xưa. Không có ai trong cung điện đó cả. Ðó là một tòa lâu đài nguy nga tráng lệ, và ông có thể thấy rằng nó được những công nhân lành nghề xây dựng với những vật liệu rất tốt; bởi vì, mặc dù qua bao năm tháng, nó vẫn còn kiên cố và tốt đẹp.

Ông leo lên những bậc thềm bằng đá khổng lồ và dạo qua tất cả các phòng cung điện, thấy bạc vàng châu báu đẹp đến nỗi khó có thể rời mắt. Một lát sau, ông chợt nhớ đến các bạn bè mà ông đã bỏ lại đằng sau trong rừng.

“Ta phải trở lại ngay và báo cho họ biết những điều ta đã thấy; họ sẽ rất lấy làm vui mừng”. Ông vừa suy nghĩ vừa rời khỏi cung điện và các khu vườn. Ông nhanh chóng trở lại theo con đường đó cho đến khi gặp lại bạn bè.

Ông báo ngay cho họ biết việc mới khám phá của ông. Một số rất hân hoan, lập tức khởi hành để thấy cung điện và xem các thứ kỳ diệu. Số khác thì không tin những gì ông nói, họ bỏ đi, tiếp tục cuộc đàm luận thú vị của họ.

Có số đi được một đoạn đường rồi quay lại, nói rằng mệt quá, không thể đi bộ lâu như thế. Thái độ của bạn bè làm ông cảm thấy rất buồn, vì ông biết họ không bao giờ có được niềm vui thật sự cho đến khi nào họ thấy được cung điện như ông.

Thế đấy, người thấy được con đường đó chính là Ðức Phật, và cung điện ở cuối đường là cung điện cổ xưa của sự thật vĩnh cửu, nghĩa là sẽ tồn tại mãi mãi. Khu rừng mà những người kia đang đi là rừng vô minh, nơi mịt mù tối tăm và dẫy đầy đau khổ. Con đường dẫn từ cánh rừng vô minh đến cung điện nguy nga của Sự Thật là con đường mòn trí tuệ cổ xưa, gọi là Bát Chánh Ðạo; được Ðấng Ðạo Sư, Ðức Bổn Sư, Ðức Phật tôn quí của chúng ta tìm thấy.

 

-ooOoo-

Lesson 29:
ancient (a) : cổ xưa
as to = about : về
at length  : cuối cùng
behaviour (n) : thái độ, tư cách
daylight (n) : bình minh, tảng sáng
eternal (a) : vĩnh viễn, bất diệt
evidently (adv) : hiển nhiên
hide (v) : trốn, ẩn núp
in spite of  : mặc dù
Lord Buddha  : Ðức Phật
material (n) : nguyên liệu, vật liệu
pathway (n) : đường mòn
persevere (v) : kiên trì, bền gan
pick (v) : nhặt, hái
repair (n) : tình trạng, sự tu sửa
righteous (a) : ngay thẳng, chính đáng
righteous roadway (n) : chánh đạo
roadway (n) : lòng đường
scenery (n) : phong cảnh
scripture (n) : kinh sách
set out (v) : khởi hành, lên đường
size (n) : tầm cỡ, kích thước
weed (n) : cỏ dại
Advertisements
 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Chín 18, 2011 in Phật Giáo

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: